Vết thương trên thân rồi cũng có ngày lành lại, ít ai nhắc tới, nhưng những vết thương lòng hậu chiến, có khi đi cùng người ta hết một kiếp người.
Người ta hay thấy cánh tay mất đi, vết sẹo còn lại, bước chân tập tễnh sau bom đạn. Nhưng ít ai thấy những đêm giật mình tỉnh giấc vì tiếng nổ chỉ có trong “mơ”. Ít ai thấy có người tránh đám đông, né tiếng động lớn, không dám nhắc chuyện xưa. Ít ai biết có người sống sót rồi mà lòng chưa từng ra khỏi những tháng ngày tàn khốc.

Ngành tâm lý hay gọi hiện tượng ấy là rối loạn căng thẳng sau sang chấn – PTSD. Với người đi qua chiến tranh, cuộc chiến nội tâm của họ có thể chưa bao giờ ngừng tiếp diễn. Có khi là ác mộng lặp đi lặp lại. Khi là hồi tưởng như cảnh cũ vẫn đang hiện tiền. Có khi là dễ giật mình, cáu gắt. Khi là tê liệt cảm xúc, chẳng thấy vui buồn. Có khi là im lặng rất lâu, nhưng bên trong thì bão nổi. Họ trở về từ chiến trường, mà chiến trường không chịu rời khỏi họ.
Những ngày vui thống nhất, xin dành một khoảng lặng để nhớ đến nỗi đau thầm kín của bao người đi qua lửa đạn. Họ không chỉ giữ đất nước bằng máu xương, có người còn trả giá bằng bình yên trong thời hậu chiến. Chiến tranh là vậy. Nó không chỉ lấy đi bao tính mạng, mà còn lấy đi giấc ngủ, sự an yên, niềm tin vào đời của những người còn sống.
Bạn thương mến, mỗi ngày, xin cẩn trọng trong từng suy nghĩ, lời nói, hành động. Chớ gieo hạt giống hận thù, dù trong gia đình, ngoài xã hội hay giữa quốc gia với quốc gia. Vì mọi cuộc chiến lớn, thường bắt nguồn từ những cuộc chiến nhỏ nơi lòng người.
Người lắng nghe – Nhân Đình 🍃🍂

